“5cm/s không chỉ là vận tốc của những cánh anh đào rơi, mà còn là vận tốc khi chúng ta lặng lẽ bước qua đời nhau, đánh mất bao cảm xúc thiết tha nhất của tình đầu.”
Bộ phim này mình đã xem từ lâu, giờ nhớ lại
thì cũng không rõ tại sao lúc ấy lại chọn xem phim nữa. Cũng không phải là ai đó
giới thiệu hay thuyết phục xem, có lẽ chỉ đơn giản là chọn đại một phim anime
xem thử coi sao. Khi đó xem xong, ấn tượng về phim chỉ đơn giản hai chữ đẹp và
buồn, không suy nghĩ gì thêm và rồi quên
bẵng.
Cho tới dạo gần đây, tự dưng thường xuyên bắt
gặp lại cái tên 5cm/s, trong đầu mình cố nhớ lại xem cụ thể thì nội dung của nó
là gì nhưng không mấy tác dụng, cuối cùng quyết định mò mẫm lôi phim ra xem một
lần nữa.
Lần này coi xong phim vẫn đẹp và buồn nhưng
không chỉ có vậy. Cũng suy đoán gớm lắm mà chẳng biết có đúng ý tác giả không,
hay là toàn do mình tự vẽ hươu vẽ vượn…vậy là đọc nốt cả truyện luôn. Lần này
thì rõ rồi, khỏi cần băn khoăn nữa, nên là
viết review kép cho các bạn
thôi.

Nếu hỏi nên
xem phim hay đọc truyện thì
mình sẽ nói…hỏi chi mà khó vậy, thôi cả hai cho rồi. Bởi phim và truyện, mỗi thứ
đều có đời sống riêng và nét đặc trưng riêng. Xem phim để thấy vẻ đẹp của hình
ảnh, để thấy từng nhân vật và những cảm xúc thành hình. Còn đọc truyện, là để
sống sâu hơn cùng nhân vật, để cảm nhận rõ từng ngẫm nghĩ và suy
tư.
5cm/s, là vận tốc của cánh hoa anh đào rơi,
nhưng cũng là bước đi của đời người, dù rất chậm nhưng nếu như không biết nắm
bắt, chỉ cần vài lần buông lơi là bao điều tốt đẹp cũng sẽ từng bước vụt
tan.
Những lời chưa thể nói ra và những lá thư
chẳng bao giờ tới tay người
nhận.
Ngay từ đầu, dù là trên chuyến tàu hay khi
chuyển tới nơi ở mới, Takaki đã luôn thầm mong Akari đừng chờ mình, đừng nhớ tới
mình. Vậy nhưng, bản thân anh lại chẳng thể nào
quên.
Takaki không thể dễ dàng bộc lộ cảm xúc của
mình với người con gái anh yêu. Akari cố gắng duy trì sợi dây liên lạc giữa họ,
nhưng sự giao tiếp ko thể chỉ tới từ một phía. Cuối cùng, cô là người bước tiếp
còn anh thì cứ mãi nhìn về quá
khứ.
Akari chẳng làm gì sai, cuộc sống là như vậy.
Tình cảm cũng giống như một cái cây, cần được tưới tắm và vun vén mỗi ngày. Cô
không thể cứ mãi một mình nỗ lực khi mà không chắc người ấy có còn dành tình cảm
tương tự cho mình hay
không.
Vậy đó, điều gì cần nói ra thì vẫn phải nói,
dù khó khăn cỡ
nào.

“Tôi tự hỏi chúng ta nên đi bao
xa?
Liệu chúng ta có thể đi được bao
xa?”
Vì cứ hỏi như vậy nên mới khổ, thay vì hỏi thì
cứ phải đi cái đã, xem nó tới đâu, vậy có phải tốt hơn
không.
Takaki không biết bản thân mình đang tìm kiếm
điều gì? Để rồi anh cứ mãi nuối tiếc với những gì bản thân ko thể nắm bắt, mãi
chìm trong quá khứ…với cuộc sống mà anh đã có thể có nếu anh tới với
Akari.
Bởi vậy, nếu biết là có thể tranh đấu thì hãy
tranh đấu tới cùng, bằng không là vô vọng thì thà chọn một kết thúc buồn, còn
hơn là một nỗi buồn không bao giờ kết
thúc.
P/S: Dù nói vậy nhưng phim
đâu quá thê lương, cuối cùng là một cái HE đó chứ. Takaki đã có thể mỉm cười với
quá khứ, và sau tất cả anh đã có thể bước tiếp. Vậy nên kết luận là gì: Đừng như
Takaki khúc đầu, hãy như Takaki khúc
kết.
KATT.


04:52
seodlti@gmail.com
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét